Cho đến thời điểm này, khi vụ tai nạn xe khách tại Sa Pa, Lào Cai đã xảy ra hơn 1 tuần nhưng câu chuyện về các phượt thủ của nhóm phượt Phong Vân tham gia công tác cứu giúp các nạn nhân đã gieo vào lòng người những cảm xúc thật đẹp về sự dũng cảm và lòng nhân ái. Chỉ bằng những kỹ năng cứu người xuất phát từ chính bản năng sinh tồn, họ đã góp phần giúp hậu quả vụ tai nạn phần nào bớt đi sự thảm khốc. Đâu đó vẫn còn những câu chuyện về sự vô cảm của con người, của lối sống gấp, sống vội thì câu chuyện này lại khiến nhiều người phải bước chậm lại và suy ngẫm.
Tối 1/9, khi nhóm phượt Phong Vân với 16 thành viên đang trên đường di chuyển về thị trấn Sa Pa thì vụ tai nạn xe khách kinh hoàng tại địa phận giáp ranh giữa xã Trung Trải, Sa Pa với xã Tòng Sành, huyện Bát Xát đã xảy ra. “Chưa bao giờ mình phải chứng kiến cảnh đau thương, mất mát như vậy. Cảm giác sợ hãi, run rẩy khi chứng kiến chiếc xe khách lao xuống vực sâu kèm theo đó là những tiếng động lớn, phá vỡ không gian yên tĩnh âm u ở phố núi. Chúng tôi gần như chết lặng và sợ hãi đến tột độ”, anh Vũ Như Thương, Đại học Kinh doanh và Công nghệ Hà Nội nhớ lại. Đây cũng là cảm giác của hầu hết các thành viên trong nhóm phượt lúc bấy giờ. Mất chừng gần một phút để trấn tĩnh, không ai bảo ai, họ đã nhanh chóng tìm mọi cách leo xuống vực sâu để cứu các nạn nhân. Giữa đêm tối, cùng với tiếng suối chảy vô hồn là những tiếng la hét thất thanh, tiếng khóc lóc thảm thiết. Do đây là khu vực đường đèo có độ dốc lớn, lại xa khu dân cư nên công tác cứu hộ gặp nhiều khó khăn. Nơi chiếc xe khách bị rơi xuống vừa sâu lại tối om. Nhóm phượt chỉ có duy nhất một chiếc đèn pin có thể chiếu xuống đáy vực ngoài ra không có thêm bất kỳ vật dụng nào khác. Bùi Ngọc Hưng, sinh viên Đại học Bách Khoa cho biết: “Vực rất dốc, có chỗ dựng đứng, rất sâu và tối. Chúng tôi không biết cái gì đang chờ mình ở phía dưới, bởi có thể trượt chân và rơi xuống bất cứ lúc nào”. Người thì nhanh chóng lấy chiếc cờ lê văng ra tại hiện trường từ chiếc xe khách để đâm vào các vách núi đi xuống, những người khác thì cố gắng bám vào các vách núi, những thân cây, vạt cỏ để tiếp cận hiện trường thậm chí có thành viên đã bị tuột tay dạt theo vạt núi lăn xuống. Cảnh tượng hãi hùng diễn ra trước mắt. La liệt người nằm trên cỏ nát, mặt mũi đầy máu. Có người gẫy tay, gẫy chân, gẫy cổ. Càng lần xuống sâu hơn, càng thêm nhiều người nằm đổ gục trong vũng máu. Ở tận đáy vực, bên cạnh con suối cạn, chiếc xe khách nằm bẹp dí, biến dạng hoàn toàn. Ngay bên cạnh thân xe là ba người đã chết. Nhóm trèo lên xe, lật từng chiếc chăn, từng chiếc balo với hi vọng tìm kiếm người mắc kẹt. Những người khác tìm kiếm ở các lùm cây, bụi cỏ. Càng tìm kiếm, họ càng cảm thấy kinh hoàng, run sợ. Các nạn nhân không ngừng la hét do quá đỗi hoảng loạn. Lo sợ nhưng 16 thành viên nhóm phượt Phong Vân đã nhanh chóng sử dụng những chiếc giường của xe khách để làm cáng cứu thương. Cứ 8 người kéo một cáng. Họ bám vào cây cỏ đầy gai sắc, nhích từng bước lên miệng vực, bất chấp lòng bàn tay, bàn chân xước xát, bật máu. Họ dùng khăn quàng cổ để cố định nạn nhân vào cáng đối với những trường hợp bất tỉnh, hoặc gẫy chân, tay. Những chiếc gối trên xe khách được tận dụng để lấy bông cầm máu cho nạn nhân.
Ít ai ngờ, trong nhóm phượt Phong Vân hôm ấy, cô gái nhỏ bé Thùy Trang lại là một trong những người đầu tiên không quản khó khăn, sợ hãi xuống vực sâu cứu các nạn nhân. “Hình ảnh của những nạn nhân hiện lên trước mặt tôi khiến tôi không khỏi run lên và sợ hãi. Đó là người đàn ông có vết rách to, dài, máu chảy từ trên đầu xuống mặt, miệng há ra. Chân tôi khi ấy run lên, nước mắt ứa, cổ họng vang lên những tiếng nấc. Những hình ảnh này thật sự ám ảnh, xót xa”, Thùy Trang kể lại. Tuy nhiên, giây phút sợ hãi vụt qua chỉ trong vài tích tắc, Thùy Trang đã nhanh chóng cùng các bạn vừa sơ cứu vừa vận chuyển các nạn nhân từ dưới vực sâu. Anh Phạm Lê Tiến, Trưởng nhóm phượt Phong Vân chia sẻ về duyên “cứu” các nạn nhân trong vụ tai nạn xe khách diễn ra ngày 1/9 vừa qua: Theo kế hoạch ban đầu thì nhóm dự kiến 15h sẽ về đến thị trấn Sa Pa. Tuy nhiên, do trên đường chúng tôi gặp một rắc rối nhỏ kết hợp cùng việc đường bị sạt lở do mưa bão nên đến chiều tối ngày 1/9 chúng tôi vẫn chưa kết thúc hành trình và chứng kiến vụ tai nạn. Khi vụ tai nạn xảy ra, các thành viên trong nhóm không ai bảo ai đã tự động vượt qua khó khăn cứu giúp các nạn nhân vụ xe khách. Họ vừa đói, vừa mệt nhưng không ai nề hà bất cứ công việc gì. Có bạn sau khi tham gia cứu các nạn nhân đã kiệt sức và ngất lịm đi như bạn Lê Thị Diệu. Tôi cảm thấy hết sức tự hào về sự dũng cảm, tấm lòng nhân ái của các bạn. Hiện nay, nhóm phượt Phong Vân đã trở về Thủ đô Hà Nội hòa mình vào cuộc sống thường nhật hối hả như bao ngày khác. Trong những ngày qua, việc làm thầm lặng của họ vẫn được nhiều người nhắc đến. Anh Phạm Lê Tiến cho biết thêm: Nhóm phượt Phong Vân được thành lập từ tháng 9/2012 bắt nguồn từ chính niềm đam mê khám phá, giao lưu của mọi người với lối sống giản dị, hòa đồng. Đến nay, nhóm đã có khoảng 200 thành viên chủ yếu từ lứa tuổi 20-30 tuổi. Mục đích của hoạt động phượt của nhóm là giao lưu, gặp gỡ những người bạn trên khắp mọi miền Tổ quốc để kết bạn, giúp đỡ lẫn nhau– khám phá các vẻ đẹp của đất nước, dân tộc. Từ khi thành lập cho đến nay, nhóm đã tổ chức được hàng chục cung “phượt” trên khắp mọi miền tổ quốc. Đi đến đâu, khi gặp những người gặp khó khăn, các thành viên của nhóm đều tham gia giúp đỡ. Có khi chỉ là những người dân bị hỏng xe, hết xăng bên đường, có khi là cùng dân bản gặt lúa, trồng ngô… Trong câu chuyện với chúng tôi, một số phượt thủ nhóm Phong Vân cũng chia sẻ về sự vô cảm của một số người qua đường khi phát hiện ra vụ tai nạn, về sự trục lợi của những cá nhân trước nỗi đau của người khác… Lẽ thường, đây là điều khó tránh khỏi. Tuy nhiên, cũng chính bởi đâu đó còn tồn tại những sự vô cảm, trục lợi đó mà nghĩa cử cao đẹp của các thành viên nhóm "phượt" Phong Vân thực sự là câu chuyện cảm động về lòng nhân ái, dũng cảm, làm thay đổi cách nhìn nhận của không ít người về các nhóm phượt, về tầng lớp sinh viên, thanh niên Việt Nam |
0 nhận xét:
Đăng nhận xét